Bài dự thi viết về " Người phụ nữ tôi yêu quý nhất": MẸ TÔI

Thứ ba - 08/03/2016 09:34
Tốt nghiệp Đại học Sư phạm, Mẹ tôi trở về quê dạy học, ở miền quê nghèo Hà Tĩnh
Tình cờ trong một lần giao lưu giữa trường cấp 2 và cấp 3, Bố tôi làm quen  mẹ tôi, cô giáo viên thôn nữ đẹp người, đẹp nết, giỏi chuyên môn. Sau lần gặp gỡ định  mệnh đó, bố mẹ tôi nên vợ, nên chồng của nhau.
Hạnh phúc nhân lên, khi chị gái  tôi chào đời.
Đang ngây ngất hưởng niềm vui thì giặc Mỹ đổ quân vào miền Nam, dùng Hải quân và Không quân đánh phá miền Bắc. Lúc đó, Bố tôi cũng như bao thanh niên, bao nhiêu thầy giáo khác trở thành Anh Đội đội Cụ Hồ “ xếp bút nghiên cầm sung đánh giặc”.
Bố tôi lên đường ra chiến trường dánh Mỹ, để lại trên đôi vai mảnh mai của mẹ: con gái nhỏ, mẹ già cùng đàn em thơ dại.
Đất nước thống nhất, non sông liền một dải. Tổ quốc sạch bóng quân thù, bố tôi  trở về trong đoàn quân chiến thắng. Mẹ tôi  cùng con gái, mẹ già với nhiều bà con họ hàng làng xóm ra đón đầu làng. Ôi ! những giọt nước mắt tích tụ trong sự nhớ nhung nay tuôn chảy.
Niềm vui chiến thắng, niềm vui đoàn tụ được nhân lên khi gia đình nhỏ của chúng tôi có đứa con gái thứ hai đó là tôi, sau đoạn trường mười lăm năm bố  mẹ xa cách.
Những tưởng từ đây, Mẹ tôi sẽ dược chia sẻ gánh nặng gia đình cùng Bố. Ai ngờ! Chiến tranh biên giới Tây Nam, chiến tranh biên giới phía Bắc đã đưa Bố tôi trở lại chiến trường. Một lần nữa, Bố tôi lại để lại cho mẹ gánh nặng gia đình .
Đất nước hòa bình thật sự. bố trở về khi gánh nặng gia đình mẹ đã lo toan tron vẹn. Hai con trưởng thành, chúng tôi nối nghiệp mẹ làm nghề dạy học.
Cuộc sống của Bố mẹ tôi càng viên mãn hạnh phúc hơn khi các cháu trưởng thành. Các cháu đã có công việc ổn định
Chưa hưởng trọn vẹn niềm vui hạnh phúc của tuổi già thì Bố tôi  đột ngột bỏ vợ , bỏ hai con và các cháu ra đi về cõi vĩnh hằng. Bố ra đi để lai trong tôi sự trống vắng không thể bù đắp được.Sau năm năm mẹ tôi cũng ra đi theo bố  Tại sao ông trời lại như thế không kể hết những vất vả ,khổ đau mẹ đã phải trải qua .Bố ơi ! Mẹ ơi ! chúng con sẽ cố gắng sống thật tốt để bố me luôn  mỉm cười dưới suối vàng.
Mẹ ơi !
Nhiều khi con nhớ mẹ
Bằng cái nhớ người câm
Những món quà âm thầm
Giấu sâu trong tròng mắt.
 
Đôi khi sự liên tưởng
Đau nhói những trong tim
Đôi khi sự so sánh
Càng trở thành khập khiễng .
 
Bây giờ con mua quà
Mẹ còn đâu mà tặng
Giờ sao mẹ còn nữa
Những ngày tám tháng ba.
 

Tác giả bài viết: Phạm Thị Hà - GV TH Thị Trấn

Tổng số điểm của bài viết là: 6 trong 2 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

TIN MỚI NHẤT

HÌNH ẢNH

VIDEO CLIP

Loading the player...

MỜI QUẢNG CÁO

QUẢNG CÁO

LIÊN KẾT GIÁO DỤC

THỐNG KÊ TRUY CẬP

Đang truy cậpĐang truy cập : 0

Hôm nayHôm nay : 723

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 14251

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 575892